Đang tải…

Về lớp
Có những lớp học rồi sẽ đi qua, nhưng cũng có những lớp học mà chỉ cần nhắc đến cái tên thôi, cả một bầu trời ký ức lại ùa về. A1 – lớp chuyên Toán. Nghe tên thì có vẻ rất “học thuật”, rất nghiêm túc, rất nhiều con số… nhưng thực tế thì ngoài những phương trình, bài toán và những buổi học căng não, chúng ta còn có cả một tuổi trẻ chẳng thể nào tính bằng công thức được.
Ngày ấy, chúng ta đến lớp với những gương mặt còn ngây ngô, những chiếc áo trắng còn mới, những ước mơ còn chưa biết rồi sẽ đi về đâu. Có những ngày học đến mệt nhoài, có những tiết học chỉ mong nhanh hết giờ, có những lần kiểm tra hồi hộp hơn cả… chờ kết quả xổ số.
Và ở giữa tất cả những năm tháng ấy là thầy chủ nhiệm Vũ Đình Nghiệp – người đã đồng hành cùng A1K37 trong một quãng đời mà có lẽ sau này, càng trưởng thành chúng ta càng thấy quý giá. Thầy đã dạy chúng ta không chỉ những bài toán trên bảng, mà còn là cách bước qua những năm tháng tuổi trẻ, cách trưởng thành và có trách nhiệm với chính mình.
Rồi thời gian cứ thế trôi. Những cô cậu học trò ngày nào giờ mỗi người đã có một công việc, một gia đình, một cuộc sống riêng. Có người ở gần, có người đi xa. Có người vẫn gặp nhau thường xuyên, có người lâu lắm rồi chưa có dịp ngồi lại cùng nhau.
Ngày trước chúng ta từng nghĩ “ra trường rồi chắc vẫn gặp nhau suốt”. Đến bây giờ mới hiểu… Có những người từng ngồi cạnh mình mỗi ngày, nhưng sau này muốn gặp lại cũng phải hẹn trước cả tháng. Có những câu chuyện ngày xưa tưởng chẳng có gì đặc biệt, vậy mà nhiều năm sau nhớ lại lại thấy buồn cười. Có những người bạn ngày ấy tưởng chỉ là một phần của lớp học, đến khi trưởng thành mới nhận ra họ đã trở thành một phần của tuổi trẻ mình.
Và có lẽ điều đáng tự hào nhất của A1K37 không phải là ngày ấy chúng ta học giỏi đến đâu, mà là sau bao nhiêu năm, mỗi người đã trở thành một phiên bản rất khác của chính mình – nhưng khi gặp lại, vẫn có thể gọi nhau bằng những cái tên của ngày còn đi học. Từ những bài toán khó năm nào đến những “bài toán cuộc đời” hôm nay, chúng ta đều đã có những đáp án riêng. Có người thành công theo cách này. Có người thành công theo cách khác. Có người đã có gia đình, có người vẫn đang miệt mài với sự nghiệp, có người đã đi rất xa… Nhưng tất cả đều đã trưởng thành.
A1K37 ngày ấy không còn nữa. Nhưng A1K37 vẫn còn ở đây – trong ký ức, trong những bức ảnh cũ, trong những câu chuyện mỗi lần gặp nhau lại kể đi kể lại mà vẫn cười. ❤️
Và nếu một ngày nào đó, giữa bộn bề của cuộc sống, chúng ta vô tình mở lại trang lưu bút này… Mong rằng mỗi người sẽ mỉm cười và nhớ rằng: Đã từng có một thời, chúng ta cùng mặc áo trắng, cùng ngồi dưới một mái trường, cùng học Toán, cùng nghịch ngợm, cùng trưởng thành… và cùng có một tuổi trẻ mang tên A1K37.
Cảm ơn thầy Vũ Đình Nghiệp. Cảm ơn A1K37. Cảm ơn tất cả chúng ta – vì đã từng là một phần của tuổi trẻ của nhau. A1K37 – Lưu bút tuổi học trò. Một thời để nhớ, một đời để thương. ❤️